Vì sao một đứa trẻ từng có nhiều ước mơ lại bỗng nói “con không còn hứng thú với mọi thứ”?
Có những nỗi lo của cha mẹ không bắt đầu từ một biến cố lớn, mà từ những thay đổi rất nhỏ trong chính đứa con của mình. Một đứa trẻ từng nói cười bình thường bỗng trở nên trầm lặng hơn. Những câu chuyện trước đây vẫn chia sẻ trong bữa cơm dần biến mất. Những ước mơ từng được nhắc đến rất nhiều bỗng không còn được nói tới.
Điều khiến cha mẹ đau lòng nhất không phải là việc con học kém đi hay tạm thời mất định hướng, mà là cảm giác bất lực khi nhìn con ngày càng thu mình, trong khi chính họ lại không biết phải giúp con bằng cách nào. Nhiều bậc phụ huynh trong hoàn cảnh đó thường tự hỏi liệu mình đã bỏ lỡ dấu hiệu nào, liệu mình đã vô tình tạo áp lực cho con hay chưa, và liệu con đang phải chịu đựng điều gì mà không thể nói ra.
Câu chuyện dưới đây là hành trình của một gia đình khi nhận ra con trai 17 tuổi của mình đang rơi vào tình trạng trầm cảm và lo âu kéo dài. Đó không chỉ là câu chuyện về bệnh lý tâm thần ở tuổi vị thành niên, mà còn là câu chuyện về tâm trạng của những bậc cha mẹ khi phải chứng kiến con mình dần thay đổi, từ hoang mang, lo lắng, đến hy vọng khi con bắt đầu tìm lại được con đường của mình.
Mục lục
- 1. Những dấu hiệu đầu tiên khiến cha mẹ bắt đầu bất an
- 2. Sự thu mình của con và cảm giác bất lực của gia đình
- 3. Nỗi sợ hãi của cha mẹ khi con rơi vào lo âu và rối loạn giấc ngủ
- 4. Khoảnh khắc gia đình nhận ra con thật sự đang cần giúp đỡ
- 5. Hành trình điều trị và tâm trạng chờ đợi của cha mẹ
- 6. Những thay đổi nhỏ khiến gia đình dần có lại hy vọng
- 7. Khi cha mẹ lần đầu nghe con nói về tương lai sau một thời gian dài
1. Những dấu hiệu đầu tiên khiến cha mẹ bắt đầu bất an
Phần lớn các bậc cha mẹ đều nhớ rất rõ thời điểm họ bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn với con mình. Không phải một biến cố lớn, mà chỉ là những thay đổi rất nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày.
Nam sinh 17 tuổi trong câu chuyện này trước đây là một người khá trầm nhưng vẫn có những mối quan tâm riêng. Em đang theo học ngành kiến trúc và từng dành nhiều thời gian cho các bản vẽ hay ý tưởng sáng tạo. Nhưng theo thời gian, gia đình nhận thấy em dần mất đi sự hào hứng đó.
Ban đầu chỉ là việc em ít chia sẻ hơn. Những câu chuyện trước đây vẫn kể trong bữa cơm giờ chỉ còn lại những câu trả lời ngắn gọn. Không khí trong gia đình trở nên im lặng hơn mà chính cha mẹ cũng không hiểu vì sao.
Có những buổi tối, cha mẹ nhìn thấy con ngồi rất lâu nhưng không làm gì cả. Khi được hỏi, em chỉ nói rằng mình mệt hoặc không muốn suy nghĩ. Những điều nhỏ như vậy tích tụ dần và tạo nên cảm giác bất an âm ỉ trong lòng gia đình.
Điều khiến cha mẹ suy nghĩ nhiều nhất là khi em nói rằng mình không còn cảm thấy niềm vui. Một câu nói tưởng như đơn giản nhưng lại khiến người lớn nhận ra rằng con đang trải qua một trạng thái tâm lý rất khác với trước đây.
_____________________________
HELLO DOCTOR- MANG SỨC KHOẺ ĐẾN CUỘC SỐNG
BÁC SĨ TƯ VẤN QUA ĐIỆN THOẠI: 19001246
Tư vấn qua FACEBOOK: CLICK LINK
_____________________________
2. Sự thu mình của con và cảm giác bất lực của gia đình
Theo thời gian, sự thay đổi không còn chỉ là cảm giác mơ hồ. Con bắt đầu sống khép kín hơn, ít gặp bạn bè và dành phần lớn thời gian ở một mình. Những mối quan hệ trước đây dường như không còn khiến em cảm thấy thoải mái.
Đối với cha mẹ, điều khiến họ đau lòng nhất không phải là việc con ở một mình, mà là cảm giác họ không còn biết con đang nghĩ gì. Mỗi lần cố gắng trò chuyện, câu chuyện thường kết thúc rất nhanh.
Không ít lần họ tự hỏi liệu mình có đang gây áp lực quá nhiều cho con hay không. Có lúc họ nghĩ rằng có thể con chỉ đang mệt mỏi vì việc học. Nhưng càng ngày, họ càng nhận ra con không chỉ mệt, mà dường như đang mất dần sự tự tin vào bản thân.
Em từng chia sẻ rằng mình rất sợ thất bại và sợ bị người khác đánh giá. Những suy nghĩ như vậy khiến việc học trở thành một áp lực lớn hơn bình thường. Khi nhìn thấy bạn bè tham gia các hoạt động chuyên ngành, em cảm thấy mình đang tụt lại phía sau.
Cha mẹ trong hoàn cảnh đó thường rơi vào trạng thái rất khó xử. Họ muốn động viên con cố gắng, nhưng lại sợ những lời khuyên của mình khiến con cảm thấy áp lực hơn. Càng muốn giúp, họ càng cảm thấy mình không biết phải bắt đầu từ đâu.
3. Nỗi sợ hãi của cha mẹ khi con rơi vào lo âu và rối loạn giấc ngủ
Khi tình trạng tâm lý kéo dài, những biểu hiện về thể chất bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn. Giấc ngủ của em trở nên thất thường. Có những ngày em ngủ rất sớm nhưng lại tỉnh giấc nhiều lần trong đêm.
Gia đình bắt đầu nhận ra con thường xuyên mệt mỏi vào buổi sáng, dù trên lý thuyết em đã ngủ đủ giờ. Không khí trong nhà cũng trở nên nặng nề hơn khi mọi người nhận thấy con luôn trong trạng thái căng thẳng. Điều khiến cha mẹ lo lắng nhất là khi con kể rằng trong lúc ngủ chập chờn, em nghe thấy tiếng nói thoáng qua trong đầu. Trải nghiệm này khiến em rất hoang mang.
Em từng nói rằng mình sợ bản thân có vấn đề và sợ mình không bình thường. Đối với nhiều bậc phụ huynh, khoảnh khắc nghe con nói những lời như vậy là một cú sốc. Họ bắt đầu nhận ra vấn đề có thể nghiêm trọng hơn rất nhiều so với những gì họ nghĩ ban đầu.
Không ít đêm, cha mẹ gần như không ngủ được vì suy nghĩ về tình trạng của con. Họ vừa lo lắng, vừa cảm thấy bất lực vì không biết con đang phải đối mặt với điều gì trong đầu.
_____________________________
HELLO DOCTOR- MANG SỨC KHOẺ ĐẾN CUỘC SỐNG
BÁC SĨ TƯ VẤN QUA ĐIỆN THOẠI: 19001246
Tư vấn qua FACEBOOK: CLICK LINK
_____________________________
4. Khoảnh khắc gia đình nhận ra con thật sự đang cần giúp đỡ
Trong nhiều trường hợp, khi thấy con buồn bã hoặc mất động lực, cha mẹ thường hy vọng đó chỉ là một giai đoạn tạm thời. Họ nghĩ rằng con chỉ đang mệt mỏi vì việc học, hoặc cần thêm thời gian nghỉ ngơi để cân bằng lại. Vì vậy, ban đầu gia đình cũng cố gắng động viên con, mong rằng mọi thứ sẽ dần ổn hơn theo thời gian.
Tuy nhiên, khi những biểu hiện buồn bã, lo âu và mất năng lượng kéo dài, cha mẹ bắt đầu nhận ra tình trạng của con không còn đơn giản như họ nghĩ. Con ngày càng thu mình, ít chia sẻ và thường xuyên cảm thấy áp lực khi nghĩ đến việc học hay tương lai. Điều đó khiến gia đình dần hiểu rằng con đang phải chịu đựng một khó khăn tâm lý thực sự.
Quyết định đưa con đi khám tâm lý đối với nhiều gia đình không hề dễ dàng. Không ít cha mẹ lo lắng về cách xã hội nhìn nhận hoặc sợ rằng việc thừa nhận vấn đề tâm lý đồng nghĩa với việc con đang gặp một tình trạng nghiêm trọng.
Nhưng sau tất cả những băn khoăn ấy, điều cha mẹ quan tâm nhất vẫn là sức khỏe và sự bình an của con. Khi nhìn thấy con ngày càng kiệt sức về tinh thần, họ hiểu rằng tìm đến sự hỗ trợ chuyên môn là bước cần thiết để giúp con thoát khỏi trạng thái khó khăn mà em đang trải qua.
5. Hành trình điều trị và tâm trạng chờ đợi của cha mẹ
Sau khi được thăm khám tại phòng khám Hello Doctor, bác sĩ đánh giá em đang trải qua tình trạng rối loạn lo âu kèm trầm cảm kéo dài. Phác đồ điều trị được xây dựng theo hướng kết hợp nhiều phương pháp, bao gồm dùng thuốc để ổn định cảm xúc, trị liệu tâm lý nhằm tháo gỡ những suy nghĩ tiêu cực và kích thích từ trường xuyên sọ (TMS) để hỗ trợ điều hòa hoạt động của não bộ.
Đối với cha mẹ, giai đoạn con bắt đầu điều trị mang theo cả hy vọng lẫn lo lắng. Họ hiểu rằng những thay đổi về tâm lý không thể xảy ra ngay lập tức, nhưng vẫn âm thầm chờ đợi những tín hiệu tích cực từ con mỗi ngày.
Mỗi buổi trị liệu hay mỗi lần tái khám đều khiến gia đình có thêm nhiều cảm xúc khác nhau. Có những ngày con có vẻ nhẹ nhõm hơn, nói chuyện nhiều hơn, nhưng cũng có lúc em vẫn mệt mỏi hoặc thiếu năng lượng. Những lúc như vậy, cha mẹ lại không khỏi băn khoăn liệu con có thật sự ổn dần lên hay không.
Qua thời gian, gia đình dần học cách kiên nhẫn với quá trình phục hồi của con. Thay vì mong chờ những thay đổi lớn, họ bắt đầu trân trọng những tiến triển nhỏ như con ngủ tốt hơn, ăn uống ổn định hơn hoặc chịu chia sẻ suy nghĩ của mình. Chính những dấu hiệu nhỏ ấy đã giúp cha mẹ giữ vững hy vọng trong suốt hành trình đồng hành cùng con.
_____________________________
HELLO DOCTOR- MANG SỨC KHOẺ ĐẾN CUỘC SỐNG
BÁC SĨ TƯ VẤN QUA ĐIỆN THOẠI: 19001246
Tư vấn qua FACEBOOK: CLICK LINK
_____________________________
6. Những thay đổi nhỏ khiến gia đình dần có lại hy vọng
Sau một thời gian điều trị, những tín hiệu tích cực bắt đầu xuất hiện một cách chậm rãi. Con ngủ sâu hơn và ít tỉnh giấc giữa đêm như trước. Những cơn lo âu cũng giảm dần, không còn xuất hiện dồn dập mỗi khi nghĩ đến việc học hay tương lai. Nhịp sinh hoạt hằng ngày của em bắt đầu ổn định hơn, dù chưa hoàn toàn trở lại như trước đây.
Đối với người ngoài, những thay đổi này có thể rất khó nhận ra. Nhưng với cha mẹ – những người đã chứng kiến con mình trải qua giai đoạn mệt mỏi và mất năng lượng trong thời gian dài – từng dấu hiệu nhỏ đều mang ý nghĩa rất lớn.
Có những buổi tối con ngồi ăn cơm cùng gia đình và ăn ngon miệng hơn một chút so với trước. Có những buổi sáng con thức dậy với vẻ mặt bớt căng thẳng. Đôi khi chỉ là việc con chủ động nói thêm vài câu về suy nghĩ của mình, hoặc chia sẻ một điều nhỏ xảy ra trong ngày.
Những khoảnh khắc như vậy khiến cha mẹ cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Sau một thời gian dài chỉ thấy con mệt mỏi và thu mình, việc nhìn thấy con dần mở lòng trở lại mang lại cho họ cảm giác rằng mọi nỗ lực điều trị đang bắt đầu có ý nghĩa.
Dù con vẫn còn những ngày thiếu năng lượng hoặc cảm thấy áp lực, gia đình hiểu rằng quá trình phục hồi tâm lý cần thời gian. Nhưng chính những thay đổi nhỏ ấy đã giúp cha mẹ nhận ra rằng con mình đang từng bước quay lại với cuộc sống, chậm rãi nhưng rõ ràng hơn từng ngày.
7. Khi cha mẹ lần đầu nghe con nói về tương lai sau một thời gian dài
Một trong những khoảnh khắc khiến gia đình xúc động nhất là khi con bắt đầu nhắc đến tương lai của mình. Trước đó, trong một thời gian dài, mỗi khi nói đến việc học hay định hướng phía trước, em thường né tránh hoặc tỏ ra mệt mỏi. Điều này khiến cha mẹ rất lo lắng vì họ cảm nhận được con đang dần mất đi động lực.
Sau quá trình điều trị và trị liệu tâm lý, em bắt đầu nhìn nhận lại con đường của mình. Em chia sẻ rằng ngành kiến trúc có thể không thực sự phù hợp với bản thân. Việc đối diện với điều này ban đầu khiến em căng thẳng và suy nghĩ nhiều.
Tuy nhiên, khác với trước đây, em không còn rơi vào cảm giác bế tắc. Em bắt đầu tìm hiểu những hướng đi mới và chia sẻ với gia đình mong muốn theo đuổi lĩnh vực trí tuệ nhân tạo trong tương lai.
Đối với cha mẹ, việc nghe con nói về những dự định phía trước mang ý nghĩa rất lớn. Sau một quãng thời gian dài sống trong lo lắng khi thấy con mất năng lượng và thu mình, cuối cùng họ cũng có thể cảm nhận rằng con mình đang dần lấy lại niềm tin và bắt đầu bước tiếp.
_____________________________
HELLO DOCTOR- MANG SỨC KHOẺ ĐẾN CUỘC SỐNG
BÁC SĨ TƯ VẤN QUA ĐIỆN THOẠI: 19001246
Tư vấn qua FACEBOOK: CLICK LINK
_____________________________
Bác sĩ khám, điều trị

Thạc sĩ - Bác sĩ Nguyễn Thi Phú
Khoa: Tâm thần
Nơi làm việc: Bệnh viện Đại Học Y Dược
Kinh nghiệm: 23 năm
Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Khoa: Tâm thần
Nơi làm việc: Bệnh viện Tâm thần TP Hồ Chí Minh
Kinh nghiệm: 25 năm
Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Bác sĩ Chuyên khoa II Phạm Công Huân
Khoa: Tâm thần
Nơi làm việc: Bệnh viện tuyến Trung Ương
Kinh nghiệm: 14 năm
Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Khoa: Tâm thần
Nơi làm việc: Trung tâm Pháp Y Tâm thần Khu vực TP. Hồ Chí Minh
Kinh nghiệm: 17 năm
Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Thạc sĩ - Bác sĩ nội trú Lê Thị Phương Thảo
Khoa: Tâm thần
Nơi làm việc: Bệnh viện tuyến Trung Ương
Kinh nghiệm: 13 năm
Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Bác sĩ Chuyên khoa II Vũ Thị Lan
Khoa: Tâm thần
Nơi làm việc: Bệnh viện tuyến Trung Ương
Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Bác sĩ Chuyên khoa II Huỳnh Thanh Hiển
Khoa: Tâm thần
Nơi làm việc: Hello Doctor
Kinh nghiệm: 41 năm
Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa















Bình luận, đặt câu hỏi