7% trẻ em trên thế giới mắc bệnh rối loạn tăng động giảm chú ý

7% trẻ em trên thế giới mắc bệnh rối loạn tăng động giảm chú ý

Dựa trên dữ liệu đến từ 175 ca nghiên cứu đã được khảo sát trong gần bốn thập kỷ, ước tính có đến 7% trẻ em trên thế giới mắc bệnh rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD). 

Việc nghiên cứu có thể giúp các trung tâm y tế cộng đồng xác minh được việc chẩn đoán ADHD có chính xác hay không ở quốc gia, tiểu bang hay cộng đồng của họ, theo Rae Thomas, chủ bút bài viết từ đại học Bond, Australia.

“Ước tính này là một bằng chứng đáng tin cậy”, Thomas phát biểu,” Khi mọi người nghe qua con số kể trên, họ sẽ nghĩ rằng “Tình trạng này đang đang phổ biến nhiều hoặc ít hơn chúng ta từng nghĩ. Làm thế nào mà tình trạng này gây ảnh hưởng lên các nhà lâm sàng học xem xét qua các triệu chứng của bệnh nhân?”

Con số này thấp hơn con số mới nhất đến từ Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa bệnh Hoa Kỳ khi họ ước tình rằng có 11% trẻ em ở độ tuổi đi học được chuẩn đoán có ADHD vào năm 2011.

Bác sĩ tham vấn thông tin:

Bs Đàm Văn Đức

Bác sĩ Đàm Văn Đức - Hà Nội

  Gọi Bs. Đức  

Bs Nguyễn Trọng Tuân

Bác sĩ Nguyễn Trọng Tuân - HCM

 Gọi Bs. Tuân  

Chat trên Facebook
Liên hệ ngay

Tuy nhiên, có thêm sự mâu thuẫn nữa khi con số này là 3,4% ở trẻ em toàn cầu ghi nhận bởi số báo mới nhất của Tập san về tâm lý và tâm thần học trẻ em, và hai cuộc nghiên cứu này không giống nhau về phương cách khảo sát, theo Thomas nhấn mạnh.

Các nhà phê bình cho rằng đây có thể là một rắc rối lớn với cách mà Thomas và cộng sự của bà đưa ra kết luận trên, nhấn mạnh rằng nghiên cứu có thể đã gộp chung nhiều ca khảo sát đã đăng trong việc chẩn đoán rằng trẻ em đang có ADHD hay không.

Lấy ví dụ cụ thể, nghiên cứu đã gộp chung kết quả dựa trên thang điểm đánh giá của ba phiên bản đến từ cuốn Chẩn đoán và hướng dẫn thống kê các bệnh rối loạn tâm lý, được xem là cuốn “kinh thánh” dùng cho các nhà tâm thần học, theo bác sĩ Eyal Shemesh, trưởng khoa tâm lý và phát triển cho trẻ nhỏ ở bệnh viện nhi đồng Kravis tại thành phố New York.

Tình trạng mắc bệnh tăng động giảm chú ý trẻ em

“Tác giả” đã dùng nhiều kết quả dựa trên các số báo khác nhau, bao gồm các nghiên cứu và liệu pháp đo lường đã được sử dụng” theo Shemesh.

“Nếu như điều đó là chính xác, việc phát động nghiên cứu đến một cộng đồng đặc biệt để khảo sát có thể mang đến thông số không chính xác”.

Trẻ em có ADHD gây là tình trạng lơ đễnh (inattentive), hấp tấp và tăng động, làm ảnh hưởng đến việc học và giao tiếp xã hội của trẻ, và các triệu chứng trên có thể theo trẻ đến độ tuổi trưởng thành.

Việc xác minh chính xác thông số trẻ em có ADHD là điều rất quan trọng, như lời của chủ bút. Vì việc con số ước tính cao có thể mang đến sự hoài nghi và sự chế nhạo của người đọc, làm ảnh hưởng đến bệnh nhận có ADHD.

Trong một nghiên cứu mới nhất của báo Nhi khoa đăng ngày 3 tháng 3, các nhà nghiên cứu đã khảo sát trải qua nhiều thập kỷ đã thu thập được 175 công trình nghiên cứu với 179 ước tính về mức độ phổ biến của bệnh ADHD.

Khi gộp chung tất cả, có khoảng 1 triệu trẻ em đã được khảo sát trong vòng 36 năm ở Bắc Mỹ và Châu Âu. Tất cả dữ liệu ước tính rằng trong số trẻ em này chiếm trung bình khoản 7.2% với tỷ lệ dao động từ 6.7% đến 7.8%.
Thomas nhấn mạnh rằng con số ước tình này dựa trên nhiều phiên bản khác nhau của DSM khi nghiên cứu của DSM-IV chiếm trung bình là 7.7%, trong khi con số ở DSM-III là 5.6% và DSM-IIIR là 4.7%.

Các khảo sát thường có con số rất khác nhau về số bệnh nhân có ADHD, từ 0.2% đến rất cao như 34%, theo Thomas.

“Một số khảo sát hay nghiên cứu chỉ dùng bảng checklist triệu chứng đơn thuần thì khó đưa ra được con số chính xác” Thomas nói. Nói cách khác, trẻ em có ADHD có thể có các triệu chứng liên quan đến ADHD nhưng không bị ảnh hưởng và không được chẩn đoán là có ADHD.

Việc cố gắng để tìm ra số trẻ em có ADHD “là một cuộc nghiên cứu đầy thách thức”, theo bác sĩ Aaron Krasner, đang công tác tại bệnh viện Silver Hill, New York. Và Kranser cho rằng con số mà Thomas đưa ra “có vẻ chính xác”.

Michael Manos, giám đốc điều hảnh của Trung tâm sức khỏe về hành vi nhi đồng tại trung tâm đào tạo nhi khoa Cleveland nói rằng ông hài lòng với nghiên cứu của Thomas, và đồng thời đưa ra ý kiến rằng tỷ lệ  chuẩn trong khoản từ 6.7 đến 7.8% nên được áp dụng ở các bang và cộng đồng chẩn đoán thiếu chính xác về ADHD.

“Nếu như có sự thiếu thống nhất ngoài dao động trên, có thể chúng ta phải xem xét lại cách chúng ta chẩn đoán bệnh” Manos thêm vào.

Shemesh không đồng ý, phản bác rằng việc hình thành con số không chính xác còn tệ hơn việc không có con số cụ thể nào.

“Hiểm nguy ở đây là việc một số người sẽ dùng con số này cho những mục đích khác”, ông nói.” Nếu tiểu bang chỉ có 4% trẻ có ADHD, bạn sẽ bị chất vấn rằng “Bạn đang chẩn đoán sót”. Nếu tiểu bang khác là 17%, họ sẽ bị nói rằng “bạn đang chẩn đoán chưa chính xác và qua loa”  cũng như nhiều trường hợp khác nữa”.



Bác sĩ khám, điều trị

Nguyễn Thi Phú

Thạc sĩ - Bác sĩ Nguyễn Thi Phú

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Đại Học Y Dược

Kinh nghiệm: 15 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Nguyễn Trọng Tuân

Bác sĩ Nguyễn Trọng Tuân

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Tâm thần TP Hồ Chí Minh

Kinh nghiệm: 17 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Đàm Văn Đức

Bác sĩ Đàm Văn Đức

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Đại học Y Hà Nội

Kinh nghiệm: 11 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Nguyễn Thành Long

Thạc sĩ - Bác sĩ Nguyễn Thành Long

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Đại Học Y Hà Nội

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Trần Thị Thu Phương

Bác sĩ Trần Thị Thu Phương

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Tâm Thần Tp. Hồ Chí Minh

Kinh nghiệm: 15 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Phạm Văn Trụ

Bác sĩ Phạm Văn Trụ

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Tâm thần Tp Hồ Chí Minh

Kinh nghiệm: 35 năm

Vị trí: Phó giám đốc bệnh viện

Đánh giá bài viết Gửi đánh giá

    Bình luận, đặt câu hỏi

    Các thông tin cá nhân của bạn sẽ không bị công khai

    Nội dung