Những cảm xúc mà người bị bệnh trầm cảm phải trải qua

Những cảm xúc mà người bị bệnh trầm cảm phải trải qua

Giữa cơn bão truyền thông mạnh mẽ thì xã hội hiện tại hầu hết  mọi người đều nghe tới căn bệnh trầm cảm. Nó nguy hại ra sao và có thật sự dẫn đến những hành động bộc phát và tự kết liễu đời mình không? Hãy nghe qua câu chuyện của một người đã từng bị mắc bệnh trầm cảm và bạn sẽ phần nào hiểu được về nó.

Cô hiện tại là sinh viên năm cuối của một trường đại học XYZ. Mùa đông hai năm trước, cô trải qua một khoảng thời gian dài thật tồi tệ, mà theo cô nói là tồi tệ nhất cái cuộc đời của mình: cô hay cáu gắt, dễ kích động, vô cùng nhạy cảm, không có gì cũng khóc. 

Một ngày của hai năm trước, cô còn nhớ mãi, là ngày mà cô đến lớp học với bộ quần áo ngủ và bộ mặt không trang điểm, cứ vậy đi học, không có thiết gì ngoại hình của mình nữa, mà bình thường cô rất chỉn chu mỗi khi ra ngoài. Anh bạn thân của cô thấy vậy lấy làm lạ, mắt chữ o, mồm chữ a, rồi trêu cô xấu, cứ thế là cô khóc, khóc nhiều lắm, phản ứng ngược lại hẳn với cô của ngày trước. Tự nhiên không biết dòng cảm xúc nào mà cô vỡ òa lên như thế, cô buồn, mà không biết buồn về cái gì, hay lo lắng về tương lai của mình, không quan tâm về cái gì, cũng chẳng hứng thú gì, không thích cái gì. Cô cứ nghĩ quanh quẩn như vậy rồi kết một câu vậy tương lai mình sẽ đi về đâu, cô buông xuôi tất cả mọi thứ, không quan tâm nữa, mặc kệ mọi chuyện đi đến đâu thì đi, cô quá mệt mỏi vì cái cuộc đời này rồi. Lúc ấy, trong đầu cô cứ lặp lại những câu hỏi lặp đi lặp lại: Mình là ai? Tại sao mình phải cố gắng như vậy? Mình cố gắng vì cái gì? Cuộc đời này có gì hay, có gì đẹp nữa… trong đầu cứ quẩn quanh những câu hỏi không có câu trả lời.

Những ngày tháng ấy, trong đầu cô luôn tự cho rằng không có ai quan tâm đến mình, không có ai muốn lắng nghe mình cả, ai cũng bận, ai cũng có cuộc sống riêng của họ, không có ai quan tâm đến những cảm xúc nhỏ bé của cô, cô tựa như hạt cát giữa thế giới bao la. Cô thấy mình vô dụng, không làm được cái gì.

Thời gian đó, cô hay chạy xe vào ban đêm với lý do không muốn về nhà mà cũng không muốn đi chơi với ai. Trước khi bị bệnh, cô năng nổ trong các hoạt động của trường, mọi phong trào của trường đều có mặt cô. Cô học rất nhiều, để mọi người nhìn vào cô và bảo: cô này học vừa giỏi lại vừa chơi giỏi. Đặt mục tiêu cho mình như vậy, rồi học nhiều quá, stress, thêm áp lực nhiều từ đủ phía… Tất cả các yếu tố đó gộp lại làm cho cô thay đổi đến 180 độ: trầm tính hơn, không muốn nói chuyện với ai cả, cô muốn cái không gian của cô chỉ có cô thôi.
Khi bạn bị gãy tay, gãy chân, hay tổn thương bên ngoài, người ta đi ngang, người ta sẽ thấy và người ta quan tâm, hỏi thăm bạn những câu kiểu: con có sao không, có đau không con? Cho bạn thấy là người ta thực sự quan tâm bạn, còn nỗi đau bên trong, người ta không thấy được nên khó thể hiện thành lời. Bạn không giải thích được, không miêu tả được nó như thế nào với mọi người, và với bản thân bạn thì bạn lạc lối. Tất cả những cảm xúc này thật sự khó để cô diễn giải ra.

Người bị bệnh trầm cảm thường muốn tìm đến cái chết để giải thoát bản thân
Cô tìm đến cái chết để thoát khỏi bế tắc

Cách duy nhất để giải thoát cho chính mình là tìm đến cái chết. Cô cũng vậy, mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại, cảm xúc cứ ngày một dồn nén, u ám. Cô chỉ muốn chết, cô cắt cổ tay, nhưng cô ngất trước khi làm thêm một đường chí mạng, cô lục lọi khắp nhà uống tất cả những loại thuốc mà cô tím thấy mà không cần biết nó là thuốc gì, nhưng mà, cô vẫn sống. Cô nghĩ ra mọi cách để chết, lên kế hoạch chi tiết cặn kẽ cho cái chết của bản thân, nhưng điều đó được ngăn lại bởi mẹ cô, mẹ đã đưa cô đi gặp bác sĩ tâm lý, mà phải mất đến cả liệu trình điều trị kéo dài dằng dẵng, cô mới đứng lên và kể người khác nghe cái mà cô đã trải qua. 

Và đó, khi đã khỏi bệnh, cô cho rằng cái căn bệnh trầm cảm thực chất cũng là do mọi người không biết cách để giải tỏa căng thẳng, không biết nói ra những suy nghĩ, cảm xúc của mình, những cảm xúc ấy tiếp tục dồn nén, như con dao găm vào tim mình, càng ngày nó càng đâm sâu vào, cho đến khi ta không chịu nổi nữa, vỡ òa ra.

Người bị bệnh trầm cảm cần được chia sẻ, giúp đỡ
Điều quan trọng là tìm được người để dãi bày ra

Bác sĩ tâm lý đã giải thoát cô bằng cách lắng nghe, đồng cảm, đưa ra lời an ủi, quan tâm với cô, cô nhớ bác sĩ nói rằng: mọi việc rồi sẽ ổn, hãy nói với mình cuộc sống này đẹp lắm. Cô chia sẻ: Suy nghĩ tích cực, chẳng qua đám mây đen chỉ che phủ tạm thời cuộc sống bạn thôi, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết xua nó đi, bạn sẽ tìm lại được ánh nắng. 

Qua câu chuyện của cô gái từng mắc bệnh trầm cảm trên đây, ai cũng nhận ra triệu chứng của bệnh rất mơ hồ. Hãy giành nhiều thời gian cho bản thân hơn, từ đó nhận ra được giá trị của cuộc sống này, mình cần hạnh phúc trước, nó sẽ làm cho cuộc đời mình hạnh phúc hơn. Và đừng bao giờ kìm nén cảm xúc của mình quá đáng, hãy dung cảm đối mặt với việc điều trị khi nhận ra tâm lý mình bất ổn. Trầm cảm có thể đến với bất cứ ai, bất cứ lúc nào, nó tước đoạt mọi người quyền yêu thương chính mình. Hãy tự mình chiến đấu với nó, và nếu không thể tự chiến đấu, các bác sĩ luôn sẵn sàng giúp bạn vượt qua.

>>>Để biết được các phương pháp điều trị bệnh trầm cảm hiện nay, bạn có thể tại bài viết "Điều trị bệnh trầm cảm".

Hãy nhớ rằng, bạn không hề cô đơn. Mỗi ngày vẫn đang có hàng nghìn người đấu tranh để vượt qua bệnh trầm cảm. Và Helllo Doctor xin được đóng góp một chút công sức của mình vào cuộc đấu tranh đó. Bạn có thể liên hệ đặt khám với các bác sĩ của Hello Doctor theo số điện thoại 1900 1246.



Bác sĩ khám, điều trị

Nguyễn Thi Phú

Thạc sĩ - Bác sĩ Nguyễn Thi Phú

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Đại Học Y Dược

Kinh nghiệm: 15 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Nguyễn Trọng Tuân

Bác sĩ Nguyễn Trọng Tuân

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Tâm thần TP Hồ Chí Minh

Kinh nghiệm: 17 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Đàm Văn Đức

Bác sĩ Đàm Văn Đức

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Đại học Y Hà Nội

Kinh nghiệm: 11 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Nguyễn Thành Long

Thạc sĩ - Bác sĩ Nguyễn Thành Long

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Đại Học Y Hà Nội

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Trần Thị Thu Phương

Bác sĩ Trần Thị Thu Phương

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Tâm Thần Tp. Hồ Chí Minh

Kinh nghiệm: 15 năm

Vị trí: Bác sĩ chuyên khoa

Phạm Văn Trụ

Bác sĩ Phạm Văn Trụ

Khoa: Tâm thần

Nơi làm việc: Bệnh viện Tâm thần Tp Hồ Chí Minh

Kinh nghiệm: 35 năm

Vị trí: Phó giám đốc bệnh viện

Thông tin thêm về Trầm cảm

Bài test chẩn đoán chứng trầm cảm - chia sẻ từ bác sĩ Hello Doctor
Nếu bạn cảm thấy mình đang bị trầm cảm, hãy đặt hẹn với bác sĩ chuyên khoa tâm thần ngay lập tức. Bác sĩ sẽ dựa trên những triệu chứng của bệnh...
Tại sao lại bị mắc bệnh trầm cảm - giải đáp từ chuyên gia
Trầm cảm không phải là căn bệnh hiếm gặp trong cuộc sống. Tuy nhiên có khá nhiều người không hiểu tại sao lại có thể bị mắc bệnh trầm cảm. Các...
4 nguyên nhân chính gây ra bệnh trầm cảm kháng trị
Liệu trình điều trị trầm cảm của bạn hiện tại có giúp ích nhiều cho bạn không? Nếu bạn cảm thấy việc chữa trị không hiệu quả chút nào...
Tư vấn dinh dưỡng: Người bị bệnh trầm cảm nên và không nên ăn gì?
Chế độ dinh dưỡng đóng vai trò quan trọng trong việc phòng chống và đẩy lùi bệnh trầm cảm. Vậy người bị trầm cảm nên và không nên ăn...
Điều trị bệnh trầm cảm ở phụ nữ và những điều cần lưu ý
Phụ nữ là đối tượng đặc biệt dễ bị mắc bệnh trầm cảm. Biểu hiện trầm cảm ở nữ giới khá dễ nhận biết nên nếu thấy người thân của mình có nguy cơ bị trầm cảm,...

Đánh giá bài viết Gửi đánh giá

  • Lê Thị Thương

    Đúng là chỉ những người từng trải qua mới hiểu bệnh trầm cảm nó đáng sợ tới mức nào.

    08/05/2018

Bình luận, đặt câu hỏi

Các thông tin cá nhân của bạn sẽ không bị công khai

Nội dung